Saturday, April 17, 2021

Vu Lan nhớ Mẹ và Cha

 Vu Lan nhớ Mẹ và Cha

Minh Hạnh

Viết ngày, 08 tháng 08 năm 2004

 

Vừa bước vào nhà sau buổi làm mệt nhọc, chuông điện thoại reo, tôi vội chạy đến bốc điện thoại, thi` nghe tiếng cậu em út đầu giây báo cho biết mẹ bịnh nặng và đã được đưa vào nhà thương rồi. Tôi rụng rời tay chân, nước mắt chảy dàn dụa vi` người mẹ thương yêu đang bịnh, mà tôi thi` ở xa mẹ cách 5 tiếng đồng hồ lái xe, không thể nào chạy đến bên mẹ ngay được để mẹ yên tâm, người đang mong mỏi gặp tôi, cậu em nói như vậy. Suốt đêm đó tôi ngồi thiền để tâm tĩnh lặng và cầu nguyện cho người mẹ thân yêu được bi`nh an, tôi ngồi suốt đêm như vậy, tới gần sáng mới xả thiền và nằm xuống nghỉ một chút vi` sáng sớm là vợ chồng tôi phải lái xe sang Houston với mẹ. Tôi chợp mắt một chút thi` ngửi mùi trầm hương lan toả khắp nhà, giật mi`nh tỉnh dậy mà vẫn co`n mùi trầm hương ngào ngạt. Trong lo`ng tôi có một nỗi lo ngại khi thấy điềm này.

Suốt cuộc hành tri`nh nước mắt tôi không ngừng chảy, bao nhiêu khăn giấy ông xã đưa cũng không đủ thấm khô gio`ng lệ đang tuôn trào, vi` tôi có linh cảm người không qua khỏi cơn bịnh này. Mẹ đang ở tuổi 76, nghĩa là không phải thọ lắm đối với đời sống bên Mỹ, và lại là thọ với đời sống bên Việt Nam. Mẹ có một sức khoẻ rất tốt, người chưa bao giờ bịnh mà phải đi nhà thương hết, nhưng hôm nay người bịnh nặng đến nỗi phải vào nhà thương thi` đó là một điều không tốt.

Xe vừa ngừng nơi bãi đậu xe của nhà thương, tôi mở cửa và chạy vào nhà thương, mẹ nằm trong pho`ng cấp cứu, tôi muốn khụy xuống khi nhi`n thấy mẹ nằm trên giường bịnh, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt chỉ co`n da bọc xương, mới tháng trước mẹ co`n làm chủ lễ cho đám ăn hỏi của con trai tôi, nay người nằm đây thảm sầu. Tôi đứng lặng lẽ nhi`n mẹ mặc cho nước mắt không ngừng chảy, cô em gái ra hiệu cho tôi đi theo ra ngoài, cô cho biết từ sáng tới giờ mẹ rất mong tôi, và mẹ mới ngủ được chút, cô nói tôi đừng làm mẹ xúc động, tôi gật đầu và trở vô ngồi kế bên mẹ. Một hồi mẹ mở mắt thấy tôi người xoa đầu tôi, và tôi ngỏ y' sẽ ở lại bên mẹ, nhưng người lắc đầu nói tôi đi chợ mua trái cây để cúng Phật, cúng ông bà và cúng bàn thờ Thiên cho mẹ, lo`ng tôi quặn đau, tôi hiểu được y' người, mẹ cũng linh cảm là không thoái khỏi cơn bịnh này.

Tôi xin phép mẹ, rời nhà thương để làm những việc mẹ dặn mà lo`ng vô cùng buồn, em tôi theo hỏi là mẹ nói gi` với chị mà chị lại buồn quá vậy, tôi chỉ biết lắc đầu chứ không dám nói ra nỗi lo sợ đang dấy lên trong lo`ng tôi. Tối hôm đó sau khi cúng Phật, cúng ông bà và bàn thờ Thiên xong tôi lại ngồi thiền để tâm tĩnh lặng cầu nguyện cho mẹ, và đêm đó trong giấc ngủ tôi lại ngửi thấy mùi trầm hương ngào ngạt, khi tỉnh dậy tôi vô cùng lo lắng. Sáng tôi trở lại nhà thương thi` được bác sĩ đang chữa bịnh cho mẹ, báo tin cho tôi biết là mẹ bị bịnh sưng phổi, nước tràn ngập hết hai lá phổi và tràn ngập trong tim của người, bây giờ phải mổ mới mong cứu được mẹ. Tôi bàng hoàng vi` tin này, mẹ quá yếu đuối thi` sao qua khỏi cuộc giải phẩu này. Và đúng vậy mẹ đã qua đời hai ngày sau khi mổ, vi` mẹ đã mất sức trong cuộc giải phẩu đó.

Tôi đã thấm nỗi đau mất mẹ. Dù thấu hiểu đạo ly' VÔ THƯỜNG, dù biết rằng không được quá bi thương, phải để mẹ đi được nhẹ nhàng thanh thản, nhưng sao tôi vẫn không ngăn được gio`ng nước mắt cứ tuông chảy, tôi nghẹn ngào khóc, khóc như chưa từng được khóc, bao công ơn sanh thành dưỡng dục tôi chưa đền đáp, thi` mẹ đã ra đi ngàn thu vĩnh viễn.

Ngày mẹ co`n sống, tôi dửng dưng vi` lúc nào tôi muốn gọi mẹ ơi, là mẹ có ngay bên cạnh, khi tôi vừa biết nói, người tập cho tôi tiếng nói nhiệm màu: Nam Mô A Di Đà.

Khi tôi vừa biết đi, người dắt tôi vào cửa Từ Bi.

Khi tôi khó ngủ người đã ru tôi bằng những câu thơ tuyệt vời.

Mẹ đã ru con bằng vo`ng tay ấm

Cho con yêu tiếng dịu dàng

Ru con bằng bầu sữa nóng

Cho con ơn mãi ti`nh nồng

Ru con bằng bài ca mới

Cho con mến nhạc và thơ

Mẹ đã ru con bằng do`ng sữa qúy

Cho con nguyên ly' diệu vời;

Ru con bằng cỏ hoa trời

Trăng sao kết tụ thành nôi.....

Thơ Phạm Thiên Thư

Khi tôi vào đời, mẹ lo lắng sao cho tôi được hạnh phúc, ngày tôi sanh các cháu mẹ luôn bên cạnh lo từng miếng ăn, nước uống, mỗi khi tôi buồn chuyện gi` tôi lại gọi mẹ ơi, là có mẹ ngay. Nhưng bây giờ mẹ đâu co`n nữa để tôi được nũng niụ gọi hai tiếng, mẹ ơi!

Dù mẹ mất đã 6 năm rồi mà nỗi buồn mất mẹ vẫn không nguôi.

Thiền Sư Nhất Hạnh đã có câu viết về mẹ

"Tôi thấy tôi mất Mẹ, mất cả một bầu trời".

Co`n riêng con, con thấy con mất Mẹ, mất cả cuộc đời con, Mẹ ơi!!!

Hai năm sau thi` cha vi` buồn thương mẹ mà cũng theo mẹ. Tôi lại một lần nữa đớn đau trong sự mất mát, trong hai năm nỗi buồn mất mẹ chưa nguôi thi` tôi lại phủ lên đầu chiếc khăn tang trắng cho cha. Cha ra đi để lại cho tôi bao sự hụt hẫng, người là đấng từ bi dẫn đường tôi vào Đạo, bao nhiêu đạo ly' tôi thấm nhuần là cũng từ nơi cha dạy bảo, tôi chưa có bước đi vững chắc trong Đạo thi` người đã giả từ để theo mẹ. Sự mất mát của hai mối ti`nh lớn nhất trong đời tôi đã làm tâm tôi thổn thức từng ngày. Khi tôi biết được ti`nh cha nghĩa mẹ sanh thành thi` cũng là ngày tôi mất tất cả.

Ơn Cha nghĩa Mẹ sanh thành.

Báo ân chưa đủ đã thành thiên thu

Cuộc đời con phủ sương mù

Ngày Mẹ theo Phật trong mùa Vu Lan.

Đời con thiếu sự bi`nh an

Thiếu lời cha dạy cha ban mỗi ngày

Giờ đây Cha Mẹ sum vầy

Con co`n ở lại vơi đầy thương đau

Tóc con tuyết phủ từ lâu

Hồn con nỗi khổ niềm đau vô thường

Rồi con thương đến song đường

Thương Cha Mẹ, dẹp sầu vương con nguyền

Noi gương hạnh nguyện Thầy đi

Vi` Đạo, phục vụ xá gi` tấm thân

Công đức này con kính dâng

Đến Song Đường được siêu sanh Tịnh Độ.

PT. Minh Hạnh, ngày 08 tháng 8 năm 2004

 

No comments:

Post a Comment